(Hình sưu tầm từ internet)
Mấy
chục năm đã trôi qua, có lẽ đã tạo ra đặc tính của một dân tộc quen kiếp ăn mày,
ăn mày vào dĩ vãng, với sự thành công của một sự kiện thể thao thì họ trở thành
ăn mày trên sự thành công của người khác. Những kẻ chuyên kiếp ăn mày này mà có
thêm quyền lực thì rất dễ trở thành ăn chặn, ăn cướp thành công của người khác.
Chỉ khổ một điều là cái nền tảng xã hội đã dung dưỡng cho những kẻ chuyên ăn
mày này luôn có cơ hội để thực hiện hành vi ăn chặn, ăn cướp của chúng.
Vì
sao lại gọi là ăn mày dĩ vãng? Với những người lính trong chiến trường, họ đã
quyết hy sinh xương máu của mình cho đất nước, thực tế, rất nhiều người trong số
họ cũng không còn con đường nào khác để lựa chọn, và sự quyết tâm của họ cũng
đã lấy đi quá nhiều xương máu của chính những người đồng bào, những người cũng
mang cùng dòng máu đỏ da vàng như mình nhưng ở bên kia chiến tuyến. Đến khi
dành được phần thắng rồi thì họ lại đòi lại những gì mà họ đã sẵn sàng hy sinh vì
lý tưởng trước kia, vậy là đòi nợ máu dân tộc. Họ không chỉ đòi cho chính họ,
mà còn đòi cho con cái, họ tộc của họ.
Hậu
quả của kiểu ăn mày này dĩ vãng đã khiến cho những “đứa trẻ” của họ chẳng được
rèn luyện, được trải nghiệm qua những khó khăn để có được thành công, chúng luôn
được hưởng sự thành công của người khác phải vất vả để tạo nên, nhưng nhờ người
thân mà thành công đã được trao cho chúng. Vì vậy, dù có khoác lên người những
chiếc áo lộng lẫy gắn đầy ngọc ngà, châu báu, để thể hiện sự thành công hay những
hình ảnh oai hùng mà chúng được trao cho, thì thực chất trong sâu thẳm tâm can
những “đứa trẻ” này vẫn là những cá thể yếu đuối. Và chỉ một chút khó khăn, trở
ngại thôi là chúng sẽ hiện nguyên hình là những con người yếu đuối; chúng sẽ khóc
lóc, than vãn, gào thét, đổ lỗi cho người khác. Hình ảnh của những ông quan oai
hùng nhưng khi thất trận thì khóc lóc, van xin, năn nỉ, ỉ ôi… gần đây chính là
điển hình cho những “đứa trẻ” đó. Chúng không bao giờ biết chịu trách nhiệm cho
những hành động của mình. Thất bại thì luôn cho rằng do người khác và nếu chúng
là một phần của tập thể thất bại, thì chúng lại cho rằng lỗi của tập thể ngay cả
khi chúng là kẻ đứng đầu trong tập thể, và chúng lại tiếp tục cất lên điệp khúc
“rút kinh nghiệm”, rút hoài, rút mãi mà không bao giờ hết, mặc dù đất nước đã
phải chịu biết bao tổn thất cho cái “dây kinh nghiệm” dài vô tận của chúng.
Hậu
quả tiếp theo của những “đứa trẻ” được nuôi dưỡng theo lối giáo dục này là
chúng chỉ biết cảm nhận và hưởng thụ niềm vui, niềm hạnh phúc từ sự tác động trực
tiếp vào các giác quan vật lý (xúc giác, vị giác, thính giác, thị giác, khứu
giác), mà không có sự sâu lắng trong tâm hồn để tận hưởng niềm hạnh phúc từ quá
trình vượt lên hoàn cảnh, chiến thắng chính mình. Chúng cũng không thể hiểu rằng
nguồn cội của đau khổ là sự khao khát, cái khao khát vô hạn cho những thú vui của
giác quan (vật lý), thậm chí cả sự khát khao tồn tại (đặc biệt là khát khao phi
tự nhiên là trường sinh bất lão) nữa cũng dẫn con người ta đến khổ đau, điều mà
Đức Phật từng nói mấy ngàn năm trước. Chúng đã quá quen với việc người khác
mang lại cho chúng những thú vui hời hợt, nhảm nhí, thậm chí đậm mùi xác thịt,
đậm mùi tiền bạc nhơ nhuốc, nên chúng nghĩ tất cả mọi người cũng không thoát khỏi
đam mê, khát khao tận hưởng những thú vui trần tục đó. Chúng lợi dụng những thú
vui nhơ nhuốc này để gieo rắc vào tâm hồn những người đã chiến đấu vì vinh
quang như những anh hùng. Chúng đầu độc tâm hồn của những người hùng bằng những
điều nhơ nhuốc, hạ đẳng; để khi những người hùng này không còn giữ được mình
thì sẽ trở thành công cụ để mua vui, hay mang lại những thú vui đầy trần tục cho
chúng. Nên dù có hình ảnh mỹ miều, lời nói hoa mỹ thế nào thì cũng sẽ dễ dàng lộ
ra bản chất của một con người chỉ quen tận hưởng những thú vui đầy trần tục mà
thôi. Cảnh đón tiếp những người hùng trên chuyến chuyên cơ gần đây cho thấy rõ
điều đó. Xin mượn lời Đức Phật để nói thêm về những “đứa trẻ” này: “Nhà lợp
không kín ắt bị mưa dột; cũng vậy, người tâm không khéo tu ắt bị tham dục lọt
vào. Nhà khéo lợp kín ắt không bị mưa dột; cũng vậy, người tâm khéo tu ắt không
bị tham dục lọt vào”.
Tiếc
một điều rằng, ở những nơi nào có cái cơ chế điều hành tập trung, quyết định thì
tập thể sẽ luôn dẫn đến tình trạng này. Công việc thì luôn bị đẩy lên trên, lỗi
thì không thuộc về ai. Nhưng hễ thành công thì dành hết phần đó về mình, nếu
nhiều “đứa trẻ” đều muốn thành công đó, thì chúng sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn,
có thể chà đạp lên nhau để tranh giành lấy thành công đó. Người đứng đầu muốn
duy trì được sự ủng hộ của những “đứa trẻ” này luôn phải tìm cách phân chia cho
chúng, và thường là phải lấy của những “đứa trẻ” yếu hơn để chia cho những “đứa
trẻ” mạnh hơn. Với một xã hội mà tình trạng này là phổ biến thì tham nhũng sẽ
tràn lan, bởi nó là kết quả của quá trình thỏa thuận để phân chia lợi ích; đồng
thời thành quả do sáng tạo thường không có hoặc rất thấp, bởi không có mấy người
tài, người có đủ năng lực để đảm trách công việc, mà chỉ là những “đứa trẻ”
đóng vai người đứng đầu, chúng luôn chầu chực (như những con kền kền) đòi quyền
lợi. Và tất nhiên cái nhu cầu được thỏa mãn (giác quan vật lý) đầy trần tục như
đã nói ở trên sẽ luôn biến đổi, khó nắm bắt, khó kiểm soát và không bao giờ có
điểm dừng. Vì vậy mà tình trạng xâu xé miếng bánh chung sẽ không thể dừng lại,
và chỉ để lại sự tan nát cho chiếc bánh, còn với phạm vi quốc gia thì chỉ còn lại
cảnh hoang tàn mà thôi. Sự bất hạnh là phổ biến với tất cả mọi công dân của quốc
gia đó, thậm chí ngay cả những “đứa trẻ” đã nói ở trên cũng không bao giờ biết
đến niềm hạnh phúc viên mãn là như thế nào.
Tham
khảo thêm:
http://www.tintm.com/chu-de/viet-nam/trinh-xuan-thanh-chau-xin-loi-bac-tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-1854798.html
https://baomoi.com/bi-cao-dinh-la-thang-khoc-mong-muon-khong-phai-lam-ma-tu/c/24615619.epi
http://www.24h.com.vn/tin-tuc-quoc-te/bao-nuoc-ngoai-dang-vu-bikini-phan-cam-tren-may-bay-don-u23-vn-c415a935423.html
http://danviet.vn/van-hoa/bo-vhttdl-noi-gi-ve-man-bikini-nhay-mua-chao-don-u23-tren-may-bay-844501.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét